Trang chủ   Sản phẩm   Phần mềm Dành cho nhà trường   Phần mềm Hỗ trợ học tập   Kho phần mềm   Liên hệ   Đăng nhập | Đăng ký

Tìm kiếm

School@net
Bảng giá phần mềm
Educations Software

Đại Lý - Chi Nhánh

Bản tin điện tử
 
Đăng nhập/Đăng ký
Bí danh
Mật khẩu
Mã kiểm traMã kiểm tra
Lặp lại mã kiểm tra
Ghi nhớ
 
Quên mật khẩu | Đăng ký mới

 
Giỏ hàng

Xem giỏ hàng


Giỏ hàng chưa có sản phẩm

 
Xem bài viết theo các chủ đề hiện có
  • Hoạt động của công ty (701 bài viết)
  • Sản phẩm mới (217 bài viết)
  • Dành cho Giáo viên (552 bài viết)
  • Lập trình Scratch (3 bài viết)
  • Mô hình & Giải pháp (155 bài viết)
  • IQB và mô hình Ngân hàng đề kiểm tra (126 bài viết)
  • Hỗ trợ khách hàng (482 bài viết)
  • TKB và bài toán xếp Thời khóa biểu (242 bài viết)
  • Học tiếng Việt (182 bài viết)
  • Thông tin khuyến mại (80 bài viết)
  • Download - Archive- Update (289 bài viết)
  • Các Website hữu ích (71 bài viết)
  • Cùng Học (98 bài viết)
  • Learning Math: Tin học hỗ trợ học Toán trong nhà trường (74 bài viết)
  • Thông tin tuyển dụng (55 bài viết)
  • School@net 15 năm (153 bài viết)
  • Mỗi ngày một phần mềm (7 bài viết)
  • Dành cho cha mẹ học sinh (123 bài viết)
  • Khám phá phần mềm (122 bài viết)
  • GeoMath: Giải pháp hỗ trợ học dạy môn Toán trong trường phổ thông (36 bài viết)
  • Phần mềm cho em (13 bài viết)
  • ĐỐ VUI - THƯ GIÃN (360 bài viết)
  • Các vấn đề giáo dục (1209 bài viết)
  • Bài học trực tuyến (1033 bài viết)
  • Hoàng Sa - Trường Sa (17 bài viết)
  • Vui học đường (276 bài viết)
  • Tin học và Toán học (220 bài viết)
  • Truyện cổ tích - Truyện thiếu nhi (181 bài viết)
  • Việt Nam - 4000 năm lịch sử (97 bài viết)
  • Xem toàn bộ bài viết (8179 bài viết)
  •  
    Thành viên có mặt
    Khách: 9
    Thành viên: 0
    Tổng cộng: 9
     
    Số người truy cập
    Hiện đã có 55802822 lượt người đến thăm trang Web của chúng tôi.

    Giới thiệu về gia đình nhà Jean

    Ngày gửi bài: 25/11/2010
    Số lượt đọc: 1402

    Câu chuyện diễn ra vào một buổi tối năm 1967, ngay trước lễ Giáng sinh. Lúc đó, ba tôi đi làm vẫn chưa về. Cả sáu mẹ con đang quây quần trong bếp chuẩn bị bữa tối.

    Mẹ nói:

    - Các con, mẹ muốn cho các con biết một tin rất quan trọng!



    Thông thường, tối rất khoái giây phút này: mùi bánh thơm phức, không khí ấm cúng, hơi nước đọng trên cửa kính và chúng tôi vừa trò chuyện với mẹ vừa giúp mẹ một tay.

    Nhưng lần này, tất cả các anh em tôi như chiếm hết cả bếp, cãi nhau om sòm. Tôi cảm thấy mẹ có vẻ căng thẳng nhưng không hiểu tại sao.

    Jean-A lên tiếng:

    - Tin quan trọng ạ? Tuyệt quá! Chắc mẹ cho chúng con ăn món khoai tây rồi?

    Jean-C cười khoái trá khi nhìn thấy chúng tôi đang bóc quả đậu. Mẹ tôi rất thích ăn rau xanh, rau luộc và những món ăn giàu vitamin.


    Điều thú vị duy nhất khi bóc quả đậu là được tách vỏ của chúng ra: chúng tôi dùng móng tay cậy lớp vỏ ngoài. Bên trong, mỗi hạt đậu được bọc trong một lớp màng mỏng. Những hạt đậu tròn trịa, nằm ngay ngắn, thẳng hàng như một băng đạn.

    Jean-D tranh thủ cơ hội nhét vài hạt đậu vào lỗ mũi. Cả nhà phải xúm lại, vỗ thật mạnh vào lưng nó mới làm cho hạt đậu bắn ra được. Mẹ tôi bực lắm, nói:

    - Các con thật chẳng ra sao, giúp mẹ một tay đi chứ!

    Lại đến lượt Jean-E, nó làm đổ cả đĩa hạt đậu xuống nền nhà. Cả lũ lại túm tụm ngồi xuống nhặt những hạt đậu đang xoay tít. Đứa nào cũng rất khoái trí, cười nghiêng ngả vì đã biến trò nhặt hạt đậu thành trò bắn bi. Cho đến khi mỗi đứa được lĩnh một cái phát thì mới chịu ngồi yên. Mẹ nói:

    - Thôi được! Tất cả các con vào phòng khách đi nhanh lên!

    Lần nào cũng vậy, đó là điều duy nhất mà chúng tôi có thể làm khi muốn giúp mẹ. Mẹ tôi nổi giận thật vô cớ. Mẹ bảo chưa bao giờ thấy đứa trẻ nào như chúng tôi, cho rằng chúng tôi cố tình trêu ngươi mẹ. Mẹ nói tiếp:

    - Nếu các con vẫn còn hư, mẹ sẽ không nói cho các con biết tin quan trọng này nữa.

    Jean-C hỏi:

    - Mẹ ơi, chúng ta sẽ đổi xe ạ?

    Mẹ đáp:

    - Hơn cả thế.

    Jean-C hỏi:

    - Chúng ta sẽ mua ti vi ạ?

    - Còn hơn thế nữa. Không ai đoán được sao?

    Chúng tôi nhìn nhau, không nói gì. Liệu có thứ gì hay ho hơn một chiếc ti vi cơ chứ.

    Jean-A là người có đầu óc tổ chức. Vì thế từ mấy hôm trước, hắn đã gợi ý với mẹ về món quà cho dịp Giáng sinh và thẳng tay trừng trị kẻ nào dám đòi hỏi bất cứ thứ gì khác ngoài chiếc ti vi dù đó là chiếc tàu chạy bằng điện, các loại vũ khí hoặc súng bắn tên. Nói không với các loại đồ chơi vớ vẩn và các loại bánh kẹo. Jean-A còn dụ dỗ: nếu cả lũ đồng tình thì nhất định ba mẹ sẽ đồng ý.


    Thậm chí, hắn còm cầm tay những đứa em còn bé chưa biết viết để viết thư cho ông già Noel như sau:

    Ông già Noel kính mến!

    Năm vừa qua, chúng cháu ngoan lắm. Chúng cháu chỉ muốn ông tặng cho chúng cháu một chiếc tivi.

    Kí tên: Jean-D, Jean-E

    Tái bút: Nhà cháu không có ống khói, nhưng ông có thể dễ dàng đi vào lối cửa sổ phòng khách, ông nhé.

    Jean-C phản đối:

    - Thế còn thanh kiếm Zozo của em nữa? Em cũng được chứ?

    Jean-A trả lời:

    - Không gì hết! Tivi hay là không có gì!

    Cần phải nói rằng Jean-A là anh cả. Vì hắn đeo kính nên phải tôn hắn làm đại ca. Hắn giống như Joe Dalton1, nhất là tối hôm đó, chúng tôi có năm anh em, đều mặc bộ pyjama kẻ sọc, ngồi vòng tròn trên tấm thảm ở phòng khách, các túi áo nhét đầy hạt đậu làm thức ăn cho rùa và lợn Ấn Độ.

    Sở dĩ chúng tôi có tên là Jean-A, Jean-B, Jean-C, Jean-D, Jean-E là do ý tưởng của ba tôi.

    Ba tôi là người cực kỳ lơ đãng. Có hôm ba tôi phải gọi điện đến tổng đài vì quên mất số điện thoại của chính nhà mình. Khi chúng tôi được sinh ra, ba thấy việc đặt tên như vậy là thích hợp hơn cả. Cả lũ đều có chung một cái tên là Jean - vì ba tôi tên là Jean. Tiếp theo, ba ghép cho mỗi đứa thêm một kí tự trong bảng chữ cái. Đó là một phương pháp ghi nhớ tốt, ba tôi nói thế. Nhưng tôi nghĩ: cũng may mà chúng tôi cũng chỉ có năm anh em! Các bạn thử tưởng tượng mà xem, chẳng lẽ lại có Jean-W, Jean-Z hay Jean-X nữa hay sao?

    Một gia đình lại có tới năm quý tử! Một điều thật bất thường. Thêm vào đó, tên của chúng lại được sắp xếp theo bảng chữ cái, giống như cuốn từ điển phải gọi là dị thường mới phải.

    Không thể tránh được những lời trêu đùa, những biệt danh, những trò chơi chữ. Tôi cũng làm một danh sách riêng lấy tựa đề “Từ điển nhà Jean” trong một quyển sổ bí mật.

    - Jean-A: 10 tuổi, biệt danh Jean-Ấm Ức vì tính cách đáng ghét của hắn. Lúc nào cũng muốn làm đại ca.

    - Jean-B: 8 tuổi, là tôi đây, biệt danh Jean-Béo Bự vì tôi rất khoái ăn và cũng do tôi khá bụ bẫm.

    - Jean-C: 6 tuổi, biệt danh Jean-Cám Hấp, kẻ siêu đãng trí trong gia đình.

    - Jean-E: 2 tuổi, bé nhất nhà. Vẫn chưa có biệt danh vì còn quá nhỏ, nhưng Jean-E thường được gọi là Jean-Eo Éo.

    Mỗi khi đi dạo trên đường phố ở Cherbourg2, mọi người nhìn chúng tôi rất kì cục. Năm anh em trai xếp thành hàng một, đều có một cái đầu tròn vo và đôi tai vểnh. Một gia đình sao? Không hề giống chút nào. Trông như một đội chơi, một gánh xiếc, hay một đoàn chú lùn nhào lộn sắp sửa nhảy qua các vòng tròn hoặc xếp hình kim tự tháp bằng người.

    - Tối nay chúng tôi sẽ giới thiệu với các bạn một màn trình diễn đặc biệt. Xin các bạn một tràng vỗ tay để chào đón các nghệ sỹ gia đình nhà Jean với tiết mục thăng bằng.

    Mẹ tôi là người có đầu óc tổ chức rất tốt nên đã chia chúng tôi thành ba nhóm: nhóm lớn gồm có Jean-A và tôi, nhóm nhỏ gồm Jean-C và Jean-D, nhóm bé gồm một mình Jean-E, và được chiếm cứ một phòng riêng.

    Tôi ở cùng phòng với Jean-A. Chúng tôi ngủ giường tầng, cả tuần cắt phiên nhau dọn bàn ăn, lau bát. Nhóm lớn ít cãi nhau nhất vì dẫu sao cũng là những kẻ nhớn nhất nên phải làm gương cho kẻ khác. Đôi khi, tôi ao ước được gọi là Jean-Độc nhất vô nhị. Là con một. Một con số tròn trịa, không phải phân chia gì cả. Tôi ao ước được ngủ trên giường tầng hai thay vì phải nhường cho Jean-A vì hắn là đại ca.

    Nhưng sự thật lại chẳng chiều lòng người. Ai có thể chọn được gia đình cơ chứ?



    --------------------------------------------------------

    Chú thích:

    1 Joe Dalton là người lùn nhất, lớn tuổi nhất và thông minh nhất trong 4 anh em của một băng cướp trứ danh trong tập truyện tranh Lucky Luke.

    2 Cherbourg là một huyện nằm sát bờ biển phía Tây Bắc nước Pháp.



    Schoolnet (Theo Chuyện nhà Jean)



     Bản để in  Lưu dạng file  Gửi tin qua email


    Những bài viết khác:



    Lên đầu trang

     
    CÔNG TY CÔNG NGHỆ TIN HỌC NHÀ TRƯỜNG
     
    Phòng 1407 - Nhà 17T2 - Khu Trung Hoà Nhân Chính - Quận Cầu Giấy - Hà Nội
    Điện thoại: (024) 62511017 - Fax: (024) 62511081
    Email: school.net@hn.vnn.vn / thukhachhang@yahoo.com


    Bản quyền thông tin trên trang điện tử này thuộc về công ty School@net
    Ghi rõ nguồn www.vnschool.net khi bạn phát hành lại thông tin từ website này
    Site xây dựng trên cơ sở hệ thống NukeViet - phát triển từ PHP-Nuke, lưu hành theo giấy phép của GNU/GPL.