Cong ty Cong Nghe Tin hoc Nha truong http://www.schoolnet.vn

Truyện Cười: 34. Râu quai nón
02/08/2010

Một hôm một ông râu quai nón cưỡi ngựa đi làm thuế không thể nào đi ngựa được, phải dắt vào quán để nhờ nhà hàng giữ hộ. Như mà ở trong quán không ai, chỉ thấy một ông thầy bói ngồi đấy mà thôi. Ông Chánh mới buộc ngựa bên cạnh mà bảo ông thầy bói rằng: “Tôi gửi ông thầy con ngựa này. Tôi vào trong làng gần đây.


Chốc nữa tôi ra, tôi lấy”. Thầy bói nói rằng: “Ông là ai mà ông lại gửi ngựa tôi”. Chánh tổng nói rằng: “Tôi là Chánh tổng”. Thầy bói nói rằng: “à, ông Chánh đấy ư? Như mà tôi làm sao được, ngộ chốc nữa có người nào đến bảo là ông Chánh đòi ngựa thì tôi biết làm thế nào?”. Ông Chánh nói rằng: “Ông thầy đừng ngại. Tôi râu quai nón, bây giờ tôi để ông sờ xem hãy. Chốc nữa tôi lại lấy ngựa, ông sờ lại y như thế, giả ngựa tôi, mà không thì thôi, ông không cho lấy”. Ông thầy thuận. Ông Chánh đem râu lại cho mà sờ, sờ thấy râu tốt, khen mãi, cầm mãi lâu rồi mới buông ông Chánh đi. Lúc ấy có một bà lão bắt ốc ở sau quán, nghe thấy thế, lập tâm để lấy con ngựa ấy. Nó chực ông Chánh đi một lúc lâu rồi nói lấy tay bịt mũi bắt chước tiếng ông Chánh mà nói mấy thầy bói rằng: “Nào, xin ông con ngựa nào!”. Thầy bói nói rằng: “Ông Chánh đấy có phải không?”. Bà lão nói rằng: “Phải, Tôi đây. Tôi đi làm thuế về đây”. Thầy bói nói rằng: “Vậy thì ông cho tôi xem râu vậy nào”. Bà lão lại gần, tốc ngược lên cho ông thầy sờ râu. Ông thầy sờ mới khen mãi, rồi nói rằng: “Ông Chánh đây! Quý hóa quá. Đâu mà lại có râu quý thế này”. Rồi lại sờ râu mình mà nói rằng: “Râu tôi cũng khá, như mà so mấy râu ông thì còn kém xa. Ha... ha... Ông này đã ăn tò canh, đã đánh chén ở trong làng rồi mới ra đây, thế mà chẳng lấy phần cho tôi. Công mình giữ ngựa từ bao giờ đến giờ. Ông Chánh thực tệ quá!”.



URL của bài viết này::http://www.schoolnet.vn/modules.php?name=News&file=article&sid=4293

© Cong ty Cong Nghe Tin hoc Nha truong contact: sales@schoolnet.vn